Hà Nội Phố_95
Cổ động viên
Không thể phủ nhận Anh Trai Say Hi rất giỏi tạo độ nóng trên mạng xã hội. Mỗi tập phát sóng là fan lại tranh luận, vote, bảo vệ thần tượng, đẩy hashtag. Nhưng sự ồn ào đó có đồng nghĩa với chất lượng không? Theo mình là không. Bởi nếu đặt cạnh Anh Trai Vượt Ngàn Chông Gai, Say Hi vẫn thiếu một thứ rất quan trọng: cảm xúc có chiều sâu.
Say Hi giống một bữa tiệc giải trí nhiều màu sắc. Có trai đẹp, có vũ đạo, có sân khấu sáng, có những màn tương tác khiến fan thích thú. Nhưng đôi khi chương trình lại quá lệ thuộc vào yếu tố fandom. Ai có fan đông hơn thì được nhắc nhiều hơn. Ai có khoảnh khắc dễ cắt clip hơn thì dễ viral hơn. Điều đó khiến khán giả trung lập có cảm giác chất lượng âm nhạc không phải lúc nào cũng là trung tâm.
Vượt Ngàn Chông Gai không nhất thiết lúc nào cũng ồn ào như vậy, nhưng lại tạo được cảm giác bền hơn. Một tiết mục hay không chỉ vì nó được dàn dựng tốt, mà vì người biểu diễn có đủ trải nghiệm để làm cho bài hát trở nên có hồn. Nhiều anh tài bước lên sân khấu với sự điềm tĩnh, nhưng càng hát lại càng kéo khán giả vào câu chuyện của họ. Đó là thứ không thể tạo ra chỉ bằng hiệu ứng ánh sáng hay vũ đạo đồng đều.
Điểm mình thích ở Vượt Ngàn Chông Gai là chương trình làm nổi bật được giá trị của người nghệ sĩ từng trải. Họ không cần chạy theo hình ảnh “hot boy sân khấu”. Họ khiến người xem chú ý bằng chính nội lực. Trong thời điểm showbiz có quá nhiều thứ nhanh, nhiều thứ viral rồi biến mất, một chương trình khiến khán giả ngồi lại nghe và cảm là điều rất đáng quý.
Say Hi có thể thắng trong cuộc đua mạng xã hội. Nhưng Vượt Ngàn Chông Gai thắng ở khả năng tạo cảm xúc lâu dài. Một bên làm khán giả hò hét, một bên làm khán giả lặng người. Và đôi khi, chính sự lặng người đó mới là dấu hiệu của một tiết mục thật sự chất lượng.

Say Hi giống một bữa tiệc giải trí nhiều màu sắc. Có trai đẹp, có vũ đạo, có sân khấu sáng, có những màn tương tác khiến fan thích thú. Nhưng đôi khi chương trình lại quá lệ thuộc vào yếu tố fandom. Ai có fan đông hơn thì được nhắc nhiều hơn. Ai có khoảnh khắc dễ cắt clip hơn thì dễ viral hơn. Điều đó khiến khán giả trung lập có cảm giác chất lượng âm nhạc không phải lúc nào cũng là trung tâm.
Vượt Ngàn Chông Gai không nhất thiết lúc nào cũng ồn ào như vậy, nhưng lại tạo được cảm giác bền hơn. Một tiết mục hay không chỉ vì nó được dàn dựng tốt, mà vì người biểu diễn có đủ trải nghiệm để làm cho bài hát trở nên có hồn. Nhiều anh tài bước lên sân khấu với sự điềm tĩnh, nhưng càng hát lại càng kéo khán giả vào câu chuyện của họ. Đó là thứ không thể tạo ra chỉ bằng hiệu ứng ánh sáng hay vũ đạo đồng đều.
Điểm mình thích ở Vượt Ngàn Chông Gai là chương trình làm nổi bật được giá trị của người nghệ sĩ từng trải. Họ không cần chạy theo hình ảnh “hot boy sân khấu”. Họ khiến người xem chú ý bằng chính nội lực. Trong thời điểm showbiz có quá nhiều thứ nhanh, nhiều thứ viral rồi biến mất, một chương trình khiến khán giả ngồi lại nghe và cảm là điều rất đáng quý.
Say Hi có thể thắng trong cuộc đua mạng xã hội. Nhưng Vượt Ngàn Chông Gai thắng ở khả năng tạo cảm xúc lâu dài. Một bên làm khán giả hò hét, một bên làm khán giả lặng người. Và đôi khi, chính sự lặng người đó mới là dấu hiệu của một tiết mục thật sự chất lượng.
