Mventure
Cổ động viên
Bài 2: Xem Say Hi Rồi Quay Sang Vượt Ngàn Chông Gai Mới Thấy Khoảng Cách
Nhiều người bảo không nên so sánh Anh Trai Say Hi với Anh Trai Vượt Ngàn Chông Gai vì mỗi show có màu sắc riêng. Điều đó đúng một phần, nhưng khi cả hai cùng là chương trình âm nhạc, cùng khai thác hình ảnh “anh trai”, việc khán giả đem ra so sánh là điều không thể tránh khỏi. Và càng xem kỹ, mình càng thấy sự khác biệt rất rõ giữa một show thiên về giải trí đại chúng và một show có chiều sâu nghệ sĩ.
Say Hi có lợi thế về sự trẻ trung. Dàn thí sinh phần lớn phù hợp với thị hiếu mạng xã hội, dễ tạo trend, dễ kéo fan vote. Sân khấu cũng được dựng theo kiểu bắt mắt, nhiều hiệu ứng, nhiều đoạn nhảy khiến khán giả trẻ thích thú. Nhưng vấn đề là sau những màn nhảy đó, điều còn lại trong lòng người xem là gì? Có bao nhiêu tiết mục thật sự khiến khán giả phải lặng đi vì xúc động?
Ngược lại, Vượt Ngàn Chông Gai không cần lúc nào cũng phải ồn ào. Nhiều anh tài chỉ cần đứng trên sân khấu, cất giọng hát là đủ tạo cảm giác rất khác. Vì sau giọng hát đó là tuổi nghề, là va vấp, là những câu chuyện từng trải. Một bài hát được hát bởi người từng đi qua sóng gió luôn có sức nặng riêng. Không phải cứ nhảy mạnh, sân khấu sáng, fan hò hét lớn là tiết mục đó có chiều sâu.
Điểm đáng nói là Vượt Ngàn Chông Gai khiến khán giả cảm nhận được sự trưởng thành. Không chỉ là trình diễn, mà còn là sự trở lại, sự chứng minh, sự đối diện với chính mình. Đó là thứ Say Hi chưa chắc đã có được nếu chỉ tập trung vào độ viral và visual.
Nói công bằng, Say Hi có cái hay của Say Hi. Nhưng nếu đặt câu hỏi show nào khiến người xem cảm thấy “đã” về cảm xúc và âm nhạc hơn, mình chọn Vượt Ngàn Chông Gai. Một bên là sân khấu trẻ trung để giải trí, một bên là hành trình nghệ sĩ để khán giả suy ngẫm. Khoảng cách nằm ở chính chiều sâu đó.